Kính phố 

Niềm hy vọng là điều rất quan trọng 
Nó giúp cho hiện tại bớt khắc nghiệt . Nếu ta hi vọng rằng ngày mai sẽ tốt đẹp hơn, ta  sẽ chịu đựng được khó khăn của hôm nay 
( Thiền sư  Thích Nhất Hạnh  )

D 33.
Lũa hương rất đẹp quý anh chị à 
Lũa cả 4 mặt luôn. 
Ngang 41 x sâu dày 15 x cao 43 cm.





MẨU BÁNH MÌ

Một lần trong Đệ Nhị Thế Chiến, có hai người tù Do Thái trốn khỏi trại tập trung của Đức Quốc Xã, họ chạy thục mạng và quyết định chia làm hai ngả ...

Người tù già hơn nắm chặt tay người tù trẻ, ông đắn đo một lúc rồi nói: “Này cháu, ta chỉ có một mẩu bánh mì, cháu hãy cầm lấy, ta già rồi, chịu đói được lâu hơn cháu … Nhưng cháu hãy hứa với ta rằng : chỉ khi nào cháu không còn cách nào, không còn một cách nào khác để có cái ăn thì cháu mới giở miếng bánh này ra .. Trong rừng có nhiều thứ ăn được, nếu đến chỗ có dân cháu có thể làm thuê kiếm miếng ăn. Ðường từ đây về nhà còn xa lắm, và nếu trong túi vẫn còn một miếng bánh thì cháu vẫn còn có thể chịu đựng được mọi gian truân …”

Người tù trẻ cảm động, hứa với ông già, nắm chặt lấy mẩu bánh mì rồi lao đầu chạy …

Ròng rã bao nhiêu ngày đêm anh nhắm hướng quê nhà mà chạy, khi thì phải lẩn lút trong rừng, khi thì băng qua các cánh đồng. Anh hái quả rừng, lội suối tìm cá, khi gặp những người chăn cừu anh bẻ củi đến cho họ để nhận một bát sữa, hay một miếng thịt cừu.

Ðã có lúc anh tưởng chừng không còn cách nào khác để có một miếng ăn. Tránh né bọn Ðức, anh lẩn lút vòng qua đầm lầy trong cái nóng hầm hập, xung quanh chỉ một màu xám xịt của lau sậy … không biết bao nhiêu lần anh rút mẩu bánh mì đã khô cứng như đá ra khỏi túi, anh ngắm cái gói nhỏ gói bằng một miếng vải thô, quấn thật chặt và buộc bằng một sợi dây gai thắt nút, cái gói chỉ bằng nửa miếng xà phòng, chắc mẩu bánh mì còn bé hơn, song anh vẫn nuốt nước miếng, nghĩ đến vị bột ngọt ngào trên đầu lưỡi, chắc là có chút ẩm mốc … anh nhìn trừng trừng cái gói nhỏ rồi lại đút vào túi, bởi anh kinh hoàng nghĩ đến ngày mai, túi rỗng không mà đường thì còn xa lăng lắc.

Cứ thế anh đi ròng rã và cuối cùng cũng đến cái ngày anh ngã nhào vào tay người thân … Sau những phút vui sướng trong tiếng khóc lẫn tiếng cười, anh vùng dậy, rút ra cái gói nhỏ đã bẩn thỉu hôi hám song vẫn được quấn rất chặt, anh nói: “Mẹ ơi, nhờ mẩu bánh mì này đây mà con thoát chết trở về …” Anh cảm động gỡ nút dây, mở lần vải bọc và sững sờ, đó chỉ là một miếng gỗ được gọt đẽo vuông vức như một miếng bánh mì!

Bạn, trong cuộc sống cũng vậy, hãy để dành một ít, cho  dù ta có dùng hết các khoản tiền khác cũng không được đụng đến số tiền này. Hãy tự nhủ nếu ta còn số tiền này thì không thể nào đói được và tiếp tục đối mặt với cuộc sống. Hãy tạo cho chính mình một mẩu bánh mì của niềm tin và hy vọng, nên nhớ rằng thành công hay thất bại chỉ trong gang tấc. Chỉ cần còn có hy vọng, bạn sẽ vượt qua mọi thử thách của cuộc đời ....

(Theo Journey in Life)